liếc mắt đưa tình truyện
Nhưng biểu tình ở trên mặt lại hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác của hắn. Ánh mắt thâm trầm này, giống như là một người vừa mới trải qua một trận thế sự, đời người chìm nổi lênh đênh, mới có thể lộ ra ánh mắt này được, phảng phất như là đang lạnh
Truyện; Chân tình ngàn năm; Chương 4; Chương trước Chương tiếp. Lão nhân đâu? Sao không thấy, nàng nhìn quanh bốn phía liếc mắt một cái, vẫn không thấy thân ảnh lão nhân kỳ quái , trước mắt lại khôi phục như trước, đường phố lại ồn ào náo nhiệt một lần nữa
Truyện Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu của tác giả Bổ Thiểu Kiết - Chương 57: Liếc mắt đưa tình. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; mà còn cảm thấy cả hai đang liếc mắt đưa tình, ngay lập tức hắn cảm thấy ghen ghét dữ dội, tức không
Atm Online Lừa Đảo. Trạm 27Chiều nay hiệu suất làm việc của Sở Chiêu Chiêu rất thấp, lại vì là thứ sáu nên đồng nghiệp đều dần dần về hết, chỉ còn mỗi Sở Chiêu Chiêu ở công ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vòm trời bên ngoài đã là một mảnh đen tuyền. Làm xong hết mọi việc, Sở Chiêu Chiêu xoa xoa bả vai mỏi nhừ rồi chuẩn bị viết nhật ký công tác của ngày hôm nay. Bỗng nhiên, phía lối đi truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Sở Chiêu Chiêu tỉnh này rồi ai lại đến công ty?Cô chầm chậm quay đầu lại nhìn, bóng dáng một người đàn ông dần dần hiện ra Giám đốc Hà, Hà Quốc ta là người đứng đầu của bộ phận Phát triển, xuất thân từ một doanh nghiệp nhà nước, tác phong làm việc mang đậm thói quan liêu, người trong bộ phận Phát triển đều rất không ưa ông ta. Thấy ông ta quay lại công ty vào này, Sở Chiêu Chiêu cảm giác không được tự nhiên, cô sợ Hà Quốc Hoa sẽ nhắc nhở về vấn đề hiệu suất làm việc của đến cũng đã đến, Sở Chiêu Chiêu vẫn nên đứng dậy chào hỏi một tiếng “Giám đốc Hà, sao muộn rồi giám đốc còn đến công ty vậy ạ?”Hà Quốc Hoa giật bắn mình, nhìn lại thấy Sở Chiêu Chiêu, ông ta lập tức thở phào, “Ôi trời, tôi còn tưởng là ai chứ, cô là… sao muộn rồi cô còn ở công ty?”“Tôi còn chút việc chưa làm xong ạ.”Hà Quốc Hoa chậm rãi đi đến bên cạnh chỗ cô ngồi, “Ồ, vậy à… Đúng rồi, tôi nhớ rồi, cô đến đây thực tập… để tôi tính xem nào, gần ba tháng rồi, sắp tròn một quý đấy, cảm thấy thế nào?”Sở Chiêu Chiêu nói “Dạ khá tốt.”“Công ty chúng ta nổi tiếng với cường độ làm việc cao, cô có tiếp nhận nổi không?”“Vẫn ổn ạ, bình thường chị Đồng Đồng rất chiếu cố tôi.”Hà Quốc Hoa mỉm cười, ánh mắt thầm đánh giá Sở Chiêu Chiêu từ trên xuống dưới, “Nhìn không ra được một cô gái nhỏ bé như vậy lại có thể chịu nổi áp lực đấy.”Sở Chiêu Chiêu cùng ông ta nói chuyện phiếm đôi ba câu, rồi mới nhớ ra “Giám đốc Hà, sao giờ này rồi giám đốc còn quay lại công ty ạ?”Hà Quốc Hoa chỉ vào phòng làm việc của mình nói “Tôi để quên đồ trên công ty, phải quay lại lấy.”Ông ta vừa nói vừa đi về hướng phòng làm việc, đi được hai bước, ông ta quay đầu lại hỏi Sở Chiêu Chiêu “Tháng tới có buổi kiểm tra đánh giá thực tập rồi, cô thấy cơ hội được giữ lại của mình cao không?”Sở Chiêu Chiêu sợ nhất là trả lời mấy câu hỏi như vậy, cô sắp xếp từ ngữ cho thích hợp rồi mới dám nói “Tôi đã cố gắng hết sức mình rồi, chỉ không biết như vậy đã đạt được đến tiêu chuẩn của công ty chưa.”Hà Quốc Hoa cười “Cô qua đây với tôi.”*Trong phòng bao, Mục Tế Vân lơ đễnh nhìn chằm chằm hai con tôm trên con tôm một to một nhỏ khá tương xứng, được bày đối mặt nhau giống như hai người đang bái đường.“Tế Vân… Tế Vân.” Mục Tế Trạch thấp giọng gọi anh, “Ông ngoại đang nói chuyện với cậu đấy.”“Hả?” Mục Tế Vân thoắt ngẩng đầu lên, “Ông ngoại nói gì ạ?”Ông cụ Kỳ âm thầm trừng mắt nhìn Mục Tế Vân, “Tôi hỏi anh bao giờ thì khai giảng.”“Ồ. Ngày bốn tháng chín ạ.” Mục Tế Vân nói. “Vậy thì vừa tốt.” Ông cụ nói với Lưu Tư Hà, bố của Lưu Đồng “Xem thử khi nào Đồng Đồng có kỳ nghỉ phép, sắp xếp cho bọn trẻ chúng nó đi chơi với nhau.”Ông Lưu nghiêng người qua hỏi Lưu Đồng, cô cúi đầu ngại ngùng mỉm cười “Con sẽ về xin chỉ thị của sếp.” Mục Tế Vân khó hiểu nhìn ông ngoại của mình, thấy ông chẳng mảy may để ý gì đến mình anh liền nhìn sang Hồng gẩy gẩy chiếc vòng tay, nhàn nhạt lên tiếng “Tế Vân tuy là đang trong kỳ nghỉ nhưng thằng bé vẫn có công việc bận rộn, không thể nhất thời mà định được thời giờ đâu. Bố, bố cũng đừng cứ mãi làm chủ mọi việc của bọn trẻ thế.”Bà vừa dứt lời, Lưu Đồng lập tức thấy xấu nữ thường rất nhạy cảm, cô cảm thấy mẹ của Mục Tế Vân dường như không hài lòng về mình. Hơn nữa bà cũng không chừa lại mặt mũi cho thế lúc bà nói ra lời này, trong lòng Lưu Đồng không tránh khỏi mất trước Mục Tế Trạch từng nói với cô, mắt nhìn của bà rất cao, trước giờ chưa từng chấp nhận bất kỳ người bạn gái nào của Mục Tế Vân. Từng có một cô gái giành được cả giải thưởng Hắc Trì danh giá cho vũ công mà bà cũng không nhìn lọt đó nghe được những lời này, Lưu Đồng còn có một sự mong đợi kỳ lạ. Cô vô cùng tự tin về bản thân mình, cô có học vấn cao, có cả nhan sắc tướng mạo, năng lực trong công việc lại xuất sắc ưu tú, chắc chắn sẽ nhận được sự công nhận của một nữ cường nhân như Kỳ ngờ…Đúng lúc này, điện thoại của Lưu Đồng đổ chuông, cô đứng lên ra ngoài nghe máy cũng là để hóa giải bầu không khí gượng Đồng vừa đi ra, bầu không khí trong phòng bao trầm xuống nhanh cụ Kỳ cảm thấy con gái không chừa chút mặt mũi cho ông, nhưng lại không thể ở trước mặt người ngoài mà phát cáu, cho nên sắc mặt ông bây giờ trông rất khó Tế Vân nhìn mà buồn cười, anh thân là đương sự vẫn còn chưa lên tiếng, cứ ù ù cạc cạc bị lừa đến dùng bữa cơm này, mà hai người lại vì chuyện của anh mà bắt đầu đối phó nhau.“Chú Lưu, ông ngoại, con xin phép đi rửa tay một lát.” Mục Tế Vân đứng dậy xin cụ Kỳ nhìn anh, lạnh giọng nói “Đi nhanh rồi về.”Mỗi lần sắp xếp cho anh làm quen với cô gái nào, là y như rằng anh đi rửa tay cũng phải nửa tiếng mới quay về.“Vâng.” Mục Tế Vân gật đầu, mỉm cười đi ra ngoài.*Trên hành lang, giọng nói nôn nóng của Lưu Đồng vang lên.“Cần gấp trong nửa tiếng à?”“Tôi có sao lưu lại, nhưng đã để ở công ty rồi, bây giờ có không bị tắc đường thì trong vòng nửa tiếng cũng không về kịp.”“Như vậy đi, tôi sẽ gọi điện hỏi thử trong công ty còn người không.”Điện thoại vừa ngắt kết nối, Lưu Đồng nghĩ ngay tới Sở Chiêu Chiêu, cô là người duy nhất trong Bộ phận Phát triển có khả năng vẫn đang còn ở công ty tăng rồi có một khách hàng nước ngoài gọi điện cho cô, nói sắp đến giờ họp nhưng lại làm mất văn kiện quan trọng của sản phẩm, cần rất gấp. Lưu Đồng nhớ là cô đã lưu tệp đó lên màn hình chính của máy tính, bây giờ cách nhanh nhất là hỏi thử ở công ty còn ai gọi cho Sở Chiêu Chiêu, lần thứ nhất không ai bắt máy, phải đến lần thứ hai mới có người nghe.“Alo, Chiêu Chiêu à, em còn ở công ty không?” Lưu Đồng vừa hỏi xong, đúng lúc Mục Tế Vân từ phòng vệ sinh bước ra, anh gật đầu với Lưu Đồng rồi đi ngang qua người thấy hai chữ “Chiêu Chiêu”, anh bất giác đi chậm lại.“Em còn ở đó là tốt, bây giờ em vào văn phòng chị bật máy tính lên, mật khẩu là 76985431, trên màn hình có một tệp đề là Trí Thắng bên trong có một thư mục là Văn kiện bản pdf’, em nhìn thấy chưa?”Nửa giây sau, Lưu Đồng lại nói tiếp “Đúng rồi, bây giờ em gửi file đấy qua điện thoại cho chị đi.”“Ừ, được rồi.”Xử lý xong công việc, Lưu Đồng đang chuẩn bị tắt điện thoại thì trong đầu cô xoẹt qua một thứ gì đó, “Chiêu Chiêu, sao giọng em lạ vậy? Em khóc à?”“Không sao ư? Chị thấy giọng em không giống bình thường, có phải ốm rồi không?”Lưu Đồng nghe câu trả lời của Sở Chiêu Chiêu mà trong lòng dấy lên một tia hồ nghi.“Ồ, vậy à…mà sao muộn rồi em vẫn còn ở công ty?”“Chiêu Chiêu, em đừng tăng ca muộn như vậy, công việc không gấp, cuối tuần em về làm cũng được.”“Vậy nhé, nhớ về sớm một chút, trời tối rồi, em ra về chú ý an toàn.”Tắt điện thoại, Lưu Đồng chợt phát hiện Mục Tế Vân đứng cách cô một khoảng không là…. đang đợi cô?Lưu Đồng vuốt vuốt tóc mái, nói “Sao anh còn chưa vào?”Mục Tế Vân mấp máy môi, ánh mắt khẽ động, cuối cùng chỉ nói “Ra ngoài hít thở không khí.”Hai người đi vào phòng bao thì thấy ông cụ Kỳ và ông Lưu đang nói chuyện hăng say, người khác chen vào không Thanh Thụ là cựu viện trưởng Học viện Mỹ thuật của Nam Đại, đã về hưu được vài năm, vì thế mà tính khí có chút cổ quái đặc trưng của một nghệ thuật gia. Còn Lưu Tư Hà là một giáo sư chuyên ngành Tài chính, lại có hứng thú nghiên cứu về mỹ thuật, hai người họ có điểm chung, trò chuyện vô cùng Tế Vân nghĩ, còn nói là sắp xếp xem mắt cho mình, là dịp cho bọn họ hội ngộ thì Lưu Đồng ngồi được một lúc, trong lòng cứ bồn chồn không lẽ là do giác quan thứ sáu của phụ nữ nhạy cảm, cô cảm thấy Sở Chiêu Chiêu nhất định là xảy ra chuyện gì phút trôi qua, cô không thể tiếp tục ngồi đây nữa, cô đứng dậy nói “Bố, ông Kỳ, cô Kỳ, công ty con có chút việc, con xin phép đi trước.”Tất cả mọi người ngồi đây, trừ Mục Tế Vân ra thì ai cũng kinh ngạc nhìn cô.“Bây giờ sao? Gấp vậy à?”Lưu Đồng gật đầu, “Vâng, rất gấp ạ.”Ông cụ Kỳ có chút bất mãn mà ông Lưu cũng tỏ ra không vui.“Hôm nay là thứ sáu, còn có việc gì gấp mà phải quay về lúc này chứ…”Lưu Đồng không biết nên trả lời thế nào, đang lúc cô do dự thì Mục Tế Vân đột nhiên lên tiếng “Con đưa cô ấy đi.”Lúc này thì ông cụ Kỳ liền vui vẻ trở lại, “Được, con đưa Đồng Đồng đi đi, đi đường nhớ cẩn thận.”
Mục Tế Vân quay đầu, thấy Sở Chiêu Chiêu và bố mẹ cô, còn có cả Kỳ Hồng đang đứng trước cửa, hoàn toàn không thấy ngượng ngùng gì mà đứng lên nói “Mọi người nói chuyện xong rồi à?”Sở Chiêu Chiêu gật đầu rồi vội vàng đi xem Sở Minh cầm bình nước trong tay, thấy trong nhà xuất hiện nhiều người như vậy thì không phản ứng kịp, mà Kỳ Hồng dường như đợi không nổi nữa, bước vội đến đến chỗ Minh Minh vô thức lùi lại một bước, ngước mắt nhìn Chiêu Chiêu cởϊ á khoác, nói với Kỳ Hồng “Bác gái, bác để cháu nói chuyện với em ấy trước.”Kỳ Hồng biết điều này sẽ có lợi cho bà nên đã gật đầu đồng ý ngay, để cô đưa bố mẹ và Sở Minh Minh vào cửa vừa đóng lại, vẻ đoan trang của Kỳ Hồng rơi mất một nửa, bà ngồi xuống sofa, căng thẳng nhìn cánh cửa kia không rời mắt. Mục Tế Vân khoan thai ngồi xuống, cũng nhìn chằm chằm vào cùng một hướng với bà, nhưng suy nghĩ của hai mẹ con lại về hai chuyện họ cứ ngồi như vậy, không nói lời nào, có lẽ là đợi khoảng nửa tiếng, cửa phòng cũng mở, vợ chồng họ Sở đi Hồng lập tức thấy căng thẳng, “Sao rồi?”“Hả? À… hai đứa chúng nó vẫn đang nói chuyện.” Ánh mắt mẹ Sở hiu quạnh vô cùng, bà sờ bên tóc mai rồi gượng gạo xoay người, “Tôi… tôi đi làm cơm.”Bố Sở đỡ lưng chầm chậm đi đến Tế Vân đứng dậy dìu ông ngồi xuống, ông hốt hoảng gật gật đầu, sau đó cầm lấy tách trà của mình, mở nắp ra, nhưng lại quên không uống mà đã đặt giờ đồng hồ nữa trôi qua, cánh cửa kia cuối cùng cũng mở ra rồi, nhưng người đi ra chỉ có một mình Sở Chiêu Hồng đứng bật dậy, người dợm hướng về phía trước, ánh mắt lo lắng nhìn Sở Chiêu Chiêu.“Bác gái….” Sở Chiêu Chiêu nói, “Ba ngày nữa bác hẵng tới đón em ấy.”Nghe thấy lời này, Kỳ Hồng dường như không có phản ứng, bà sững sờ nhìn Sở Chiêu Chiêu, thật lâu sau mới lắp bắp, “Thật….. thật không?”Bố Sở ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, đôi bàn tay thô ráp xoa mặt, rồi ông đứng lên đi về phòng của mình, đóng chặt cửa đóng nhẹ nhàng vô cùng nhưng lại khiến Sở Chiêu Chiêu thất thần mất một lúc, “Vâng.”Đã nói như vậy, Kỳ Hồng chậm rãi đi đến phòng Sở Minh Minh, đẩy cửa ra, nhìn cô bé đang ngồi bên Minh Minh thấy bà đi vào, nhất thời không biết nên bày ra vẻ mặt gì, mãi đến khi Kỳ Hồng quỳ xuống trước mặt mình, em mới cố gắng kéo khóe miệng nặn ra một nụ cười, “Bác gái.”Kỳ Hồng “…."Bà nhìn Sở Minh Minh không nói gì, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, muốn được vươn tay xoa đầu bé con của mình, nhưng lại nhìn thấy biểu cảm xa lạ trên gương mặt thân thuộc ấy, liền lặng lẽ thu tay về.“Mẹ….. ba ngày sau mẹ đến đón con về nhà.”Sở Minh Minh khẽ gật đầu không Hồng đột nhiên cảm thấy, bản thân bà ở nơi này thật lạc quẻ, cho dù có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không thể nói được thành sao, ngày sau còn đứng lên, “Vậy… mẹ về nhà trước nhé.”Sở Minh Minh vẫn gật gật đầu, dùng ánh mắt tiễn bà rời Hồng bước ra khỏi phòng, vẻ cô đơn trên khuôn mặt không cách nào che giấu được, nhưng bà không muốn để người khác nhìn thấy, vội vàng đi thẳng ra cửa nhà.“Tôi đi trước, làm phiền rồi.”Nói rồi, bà cũng không đợi Mục Tế Vân, một mình ra Tế Vân theo sát bà đứng dậy, anh hỏi Sở Chiêu Chiêu “Có cần anh xin nghỉ phép ba ngày không?”“Không cần đâu.” Sở Chiêu Chiêu thoáng nhìn qua thời gian, “Em sẽ về đi làm.”Sở Chiêu Chiêu cứ theo thường lệ mà trở về đi làm, công việc có lộn xộn rườm rà thế nào cô cũng đều xử lý đâu vào đấy, hoàn toàn không giống một người đang chất đầy tâm sự. Buổi sáng Kỳ Hồng đến đón Sở Minh Minh, cô đi theo Mục Tế Vân, nhưng lại không nán lại nhà Kỳ Hồng quá lâu, đưa Sở Minh Minh đến nơi, cô liền quay về công ty làm đường, Mục Tế Vân hỏi “Em có muốn ở lại với em ấy không?”Sở Chiêu Chiêu hít một hơi thật sâu, “Không cần đâu.”Mục Tế Vân không nói gì nữa, qua một lúc sau, Sở Chiêu Chiêu lại chủ động hỏi, “Thầy Mục, anh có cảm thấy em đã làm đúng không? Minh Minh liệu có nghĩ, là em không quan tâm đến em ấy không?”Mục Tế Vân trầm ngâm, “Chỉ có hai cách xử lý chuyện này nhưng cả hai cách đều không thể phân biệt đúng sai.”Sở Chiêu Chiêu thở dài “Em không muốn diễn một vở kịch đau khổ trước mặt bác gái, cũng không muốn khiến Minh Minh thêm buồn khi phải rời đi, nhưng dường như em đã khiến em ấy đau lòng hơn rồi.”“Sao có thể chứ.” Mục Tế Vân nói, “Biết bao năm qua, tình cảm của gia đình em dành cho em ấy là thật, em ấy sẽ hiểu thôi.”Xe đã chạy gần đến dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, Mục Tế Vân lại nói tiếp “Chiêu Chiêu, khoảng thời gian này em khiến anh phải nhìn em với đôi mắt khác, anh cứ nghĩ em sẽ bại trận đầu hàng trước mẹ anh, không ngờ em hoàn toàn không hề để mình chịu thua thiệt.”Sở Chiêu Chiêu lẩm bẩm “Em chỉ sợ giáo viên, chứ đâu phải ai cũng sợ….”“Sao?” Mục Tế Vân hỏi.“Không có gì.” Sở Chiêu Chiêu nhẹ giọng ra, Mục Tế Vân đã nghe rất rõ ràng lời cô nói, xe dừng dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, lúc cô đang mở đai an toàn, anh bất ngờ lên tiếng, “Sao gần đây anh không còn cảm thấy em sợ thầy giáo nữa rồi?”Sở Chiêu Chiêu mở cửa xe, quay đầu hỏi “Anh rất hy vọng em sẽ sợ anh à?”“Đương nhiên là không.” Mục Tế Vân mỉm cười ngẩng đầu nhìn cô, “Anh hy vọng em dũng cảm thêm một chút, lại dũng cảm thêm một chút nữa, dũng cảm đến khi…”“Đến khi?” Sở Chiêu Chiêu Tế Vân liếʍ môi gian manh, “Trèo hẳn lên người anh.”Sở Chiêu Chiêu “…”“Rầm.” Sở Chiêu Chiêu đóng cửa xe, lao thẳng lên Tế Vân bật cười, quay xe rời trạng anh đang rất tốt, lái xe rất chậm, trên đường bật nhạc, thỉnh thoảng còn ngẫu hứng ngâm nga một hai phút sau, Sở Chiêu Chiêu bỗng gọi Tế Vân mở loa ngoài, hỏi “Sao thế?”Sở Chiêu Chiêu thở dài một hơi rồi mới nói “Thầy Mục, em… em sáng nay để quên chìa khóa trong nhà.”Mục Tế Vân trầm mặc, không lên tiếng.“Thầy Mục?” Sở Chiêu Chiêu lại hỏi, “Anh còn nghe không?”“Nghe.”Mục Tế Vân lập tức quay đầu xe, “Mười phút.”Nhưng thực tế chưa đến mười phút sau, Mục Tế Vân đã có mặt dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, một lần nữa. Cô đang ngồi ở ghế đá bên ngoài, thấy xe của Mục Tế Vân tới, cô liền đi qua, giọng nói có chút tủi thân “Sáng nay em quên không cầm chìa khóa, muộn thế này rồi nên thợ phá khóa không đến, em….”“Em giải thích với anh làm gì?” Mục Tế Vân nâng cằm, “Lên xe.”Lúc này, ngoài trời đã lắc rắc mưa, không khí càng thêm lạnh Chiêu Chiêu lên xe, vừa lấy giấy lau nước mưa dính trên quần áo vừa nói “Xin lỗi anh, hại anh lại phải quay lại.”Mục Tế Vân chỉ cười mà không nói tiếng sau, anh đưa Sở Chiêu Chiêu về nhà của là nơi quen thuộc này, đến cả vị trí của những cái ly trên bàn đều không Tế Vân vừa vào nhà đã đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy ngủ.“Đi tắm đi.”Sở Chiêu Chiêu nhìn chiếc váy ngủ…. ren???“Cái này…..?”Mục Tế Vân mặt không đổi sắc nói, “Em không thể lần nào đến cũng mặc đồ của anh được, đúng không?”“Em cảm thấy quần áo của anh khá ổn.” Sở Chiêu Chiêu không thèm đếm xỉa gì đến anh, trực tiếp lôi bộ quần áo cô mặc lần trước ra, “Thầy Mục anh ra ngoài trước đi, em phải đi tắm.”Nói rồi, cô đóng cửa Tế Vân lại cười đến híp cả mắt, anh mang bộ váy ngủ mà Triệu Thanh Viện một hai bắt anh phải mua về treo vào trong tủ, rồi nằm xuống giường ung dung đọc Chiêu Chiêu tắm xong bước ra, Mục Tế Vân nhìn cô một cái, đứng dậy, lúc đi ngang qua người cô anh nói “Anh đi tắm.”Sở Chiêu Chiêu “….”Ai chẳng biết là anh muốn đi tắm, nhưng ý tứ của lời này, cứ làm Sở Chiêu Chiêu cảm thấy kỳ Chiêu Chiêu sấy khô tóc, ngồi xuống mép giường, một lúc lại xem thử Mục Tế Vân vừa đọc sách gì, một lúc lại nghịch điện thoại, mãi vẫn không thể bình tĩnh khi Mục Tế Vân tắm xong bước ra, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không ai nói câu không khí trong phòng biến hóa phức tạp, rõ ràng là đang tràn ngập hơi thở ái muội, nhưng Mục Tế Vân lại cứ cảm thấy trước mắt có một vách ngăn vô hình, khiến anh không thể vượt lúc sau, Mục Tế Vân bỗng thở dài, “Anh hối hận vì đã trêu chọc em ở trên xe rồi.”Anh chán chường xoay người, “Thôi được rồi, anh ra sofa ngủ.”Nhìn bóng lưng của anh, Sở Chiêu Chiêu hơi hé miệng, cánh tay đã vươn ra một nửa lại thu về. Cô chầm chậm ngồi xuống, hàng lông mày cau lại, hình ảnh của Mục Tế Vân cứ lượn lờ trong rồi cô chịu không nổi nữa, dứt khoát đánh một giấc ngủ đông ít mưa, những cơn mưa to lại có gió giật như đêm nay lại càng giờ Sở Chiêu Chiêu rất thích nghe tiếng mưa để chìm vào giấc ngủ, nhưng hôm nay, có cứ quay tới quay lui cũng không thể ngủ biết đã qua bao lâu, cô thò một tay từ trong chăn ra, bật sáng màn hình điện thoại, đã một giờ sáng Chiêu Chiêu thấy hơi lạnh, phải quấn chăn kín hơn mới có thể tiếp tục nhắm mắt mơ màng, cô bỗng mở choàng mắt, nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, nhớ đến ban nãy Mục Tế Vân đi ra khỏi phòng, đến cả cái chăn cũng không mang vội vã ngồi dậy, mở cửa nhìn lướt qua, quả nhiên, Mục Tế Vân nằm trên sofa không có chăn Chiêu Chiêu vỗ trán, chán nản bản thân sao có thể tùy hứng như thế. Cô nhẹ chân nhẹ tay đi ra, chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh sofa, định gọi Mục Tế Vân dậy, nhưng ánh đèn đường yếu ớt từ bên ngoài xuyên qua cửa sổ, đã làm Sở Chiêu Chiêu nhất thời quên mất bản thân ra đây làm gì, mà chỉ yên lặng ngồi như vậy thật duỗi tay vuốt những sợi tóc rối tung trước trán của Mục Tế Vân, chầm chậm dựa sát vào anh, ngón tay nhẹ nhàng phác họa hàng lông mê mẩn, Mục Tế Vân từ từ mở Chiêu Chiêu sững người, cứ nhìn anh không chớp mắt.“Em đang làm gì vậy?” Giọng của anh rất nhỏ, nhưng vì hai người dựa quá gần nhau, nên Sở Chiêu Chiêu nghe rõ từng chữ anh nói, hơn nữa vành tai còn thấy ngứa ngứa.“Khô…. không làm gì cả.”Sở Chiêu Chiêu hồi thần, vội vội vàng vàng đứng dậy muốn chạy vào phòng, nhưng cổ tay của cô đã bị nắm chặt, còn không kịp mở miệng biện minh hay xin tha, cả người đã bị kéo ngã lên sofa, Mục Tế Vân rất nhanh đã lật người, nằm đè lên người cô.“Em biết không.” Một tay Mục Tế Vân chống trên sofa, tay còn lại giữ chặt cổ tay cô, “Tối giờ anh vẫn luôn nghĩ, chỉ cần em ra đây tìm anh, anh sẽ….”Anh ngắt câu, nghiêng đầu ghé sát vào tai Sở Chiêu Chiêu nói “Cùng em hoan ái.”Trong màn đêm, Sở Chiêu Chiêu không thấy được biểu cảm của Mục Tế Vân, nhưng cô cảm nhận được con ngươi đen láy của anh đã nhuốm một tầng nóng gò má của người thiếu nữ cũng đã nóng lên nhanh Tế Vân hạ người, cái hôn nhẹ nhàng theo đó mà đáp xuống cánh môi cô, đầu lưỡi mo*n hôn của anh chầm chậm di chuyển từ khóe môi trượt dài xuống vùng cổ trắng ngần, tiếp tục theo đà đi nhiên, Sở Chiêu Chiêu đưa tay chống lên ngu?c Mục Tế Vân, “Thầy… thầy Mục…”Mục Tế Vân dừng lại, nhìn cô thật lâu, “Sao vậy?”Giọng anh run nhẹ, ẩn chứa cơn lửa lòng đang cố gắng kiềm giờ, anh thật sự rất thấp thỏm. Nếu Sở Chiêu Chiêu bảo dừng, anh sẽ tự kiềm chế bản thân, nhưng vẫn sẽ cảm thấy có chút mất mắt anh sáng rực, nhưng lại rất yên lặng đợi chờ chiếu thư mà Sở Chiêu Chiêu ban xuống.“Em…” Sở Chiêu Chiêu ấp úng, “Em sợ đau, anh….nhẹ một chút.”
Tác giả Kiều Diêu Thể loại Ngôn Tình, Nguồn Trạng thái Full Văn án Mục Tế Vân – phó giáo sư đại học Nam Đại, học vấn uyên bác, chính trực nghiêm túc. Sở Chiêu Chiêu – học bá của học bá, tài đức vẹn toàn, khiêm tốn lễ phép. Tối nọ, tại quán bar Giang Thành. Sở Chi&eci ...
liếc mắt đưa tình truyện