lão công vô sĩ của tôi
Chương 5. Vợ chồng Lộ tiểu thụ cùng lão Tần này cãi nhau cũng đã cãi bảy năm rồi, từ lúc Lộ tiểu thụ đem Dương Tô Túc y như thần mà cúng bái tín ngưỡng, liền luôn tìm mọi lý do để mà ầm ĩ đòi phải ly hôn. Về phần lão Tần, vẫn yêu thương dung túng Lộ tiểu
Mạc Bảo Bối, thành phố X hành chính đặc khu hải quân 34 sư chính ủy ủy viên lớn lên thiên kim Giản. Rose, mỗ hải ngoại liên hiệp quốc trú thành phố X đặc phái quốc phòng đại biểu Nàng 19 tuổi, tính tình như tội phạm, điêu ngoa bá đạo, ngay từ đầu liền đối thân cận ôm phản đối thái độ Hắn 33 tuổi
Bắc Lão tự nhiên biết rõ Tử Vô Danh sẽ đến giết bản thân, hơn nữa, hắn cũng không nghĩ tự tay giết chết Tử Vô Danh, mà là mượn nhờ Hàn Kiếm bọn họ tay. Nếu không nói, Bắc Lão muốn tránh thoát Tử Vô Danh công kích, vẫn là rất dễ dàng làm được.
Atm Online Lừa Đảo. "Lỡ...Lỡ có con thì sao?""Có con thì sinh thôi, huống hồ nòng nọc nhỏ của anh đang dư thừa, rất muốn tìm một người mẹ, em cho anh thả nhờ vài con được không, tiện thể nuôi hộ anh luôn."Bạch Sa "..."Đệch!Con mịa nó, cứ ngỡ đây là một tên tay mơ gà mờ, ai ngờ lại là một con sói già nhanh cô được người nào đó bế ngang người lên đi thẳng lên phòng, cánh cửa phòng ngủ được đóng sầm lại, nhằm che đi cảnh xuân sắc bên đến nửa đêm, nhiệt độ trong phòng mới giảm ghé vào trong lòng người đàn ông, chống cánh tay, vừa mới động thân thể. Người bên cạnh đã chụp bàn tay to tới, nắm vòng eo, hai khối thân thể lại lần nữa dán sát vào đàn ông thanh âm khàn khàn "Đi chỗ nào?"Cánh tay Bạch Sa không ức chế được, run lên một chút "Còn, còn tiếp tục?"Hắn hừ nhẹ một tiếng, sau đó, nắm vòng eo mảnh khảnh của cô, lại bắt đầu một trận chiến đấu Sa "..."Mẹ kiếp! Cái tên bình thường nhìn qua có vẻ yếu đuối vô hại lúc ở trên giường lại khoẻ như cô từ chiều đến tối không biết ngừng nghỉ, hắn giống như vừa mới thoát khỏi phong ấn, rong ruổi vui chơi đến quên mịa cả đường là một con sói già đời cáo cụ, Bạch Sa chỉ thiếu điều không thể gọi hắn bằng cụ luôn sớm, Bạch Sa vừa mới mở mắt ra, để đề phòng hắn tỉnh dậy lại động dục lần nữa, cô liền rón ra rón rén lê thân thể đau nhức đứng chuồn mau thôi, chứ cô có ngu đâu mà ở lại để chờ bị hắn làm thịt lần lúc cô đang chuẩn bị nhấc chân ra khỏi phòng thì..."Alo."Giọng hắn nhàn nhạt truyền tới, tiếp theo đó là"Mẹ à! Tối qua con trai mẹ lỡ ngủ với con dâu mẹ rồi, lỡ con có thai thì sao?"Bạch Sa "..."Truyện Lão Công Vô Sỉ Của Tôi
Hi, tui đã trở lại. Giới thiệu cho những rds chưa đọc truyện của tui, tui là Jihyunn, tác giả của bộ truyện [Vmin] Ông chú, em đã đủ lớn để yêu anh chưa ?, một con bé mới gần 19 tuổi. Đây là bộ truyện đam mỹ thứ ba và cũng là thứ hai tui viết cho VMin. Mong mọi người đón nhận và tiếp tục ủng hộ tui nhen. Fic [Vmin] Lão công của tôi là một tên thần kinh ! Au Jihyunn Thể loại Đam mỹ BL, ngược ít ngọt nhiều, 1 công x 1 thụ, có H, đôi chút cẩu huyết, HE Couple chính Kim Tae Hyung x Park Jimin Vmin Couple phụ Kim Nam Joon x Kim Seok Jin Xin phép được giấu các tuyến nhân vật còn lại Preview Bác sĩ thực tập 22 tuổi Park Jimin, đã từng xem nhiều trên phim cảnh người mẹ trẻ nhẫn tâm bỏ rơi con mình trước cửa nhà của một người xa lạ. Chỉ là cậu không ngờ, cảnh tượng ấy lại rơi vào chính bản thân mình. Hơn nữa, đối tượng bị bỏ rơi không phải là đứa nhỏ mấy tháng tuổi khả ái, phấn nộn mềm mềm như trong phim mà lại là một người đàn ông cao lớn cùng với một mảnh giấy nhỏ. Trên đó có dòng chữ được viết nắn nót"Tên hắn là Kim Tae Hyung, xin hãy giúp tôi chăm sóc hắn". Trên đời này đúng là cái quái gì cũng có thể xảy ra mà. Park Jimin khoanh tay trước ngực, nhíu mày nhìn người đàn ông trước mặt "Này anh, anh tên gì ? Sao lại ở đây ?" Người đối diện đột nhiên nắm lấy vạt áo của cậu, khuôn mặt điển trai cười một cách ngu ngốc "Tìm thấy rồi, Tae Tae cuối cùng cũng tìm được Mèo con rồi." Bị điên sao ? Không đưa đến bệnh viện tâm thần, lại đưa đến nhà cậu là sao đây ? Cậu là bác sĩ thú y mà, đâu có bên khoa thần kinh chứ ? Bác sĩ Park cố gắng bình tĩnh, mỉm cười nhìn anh "Tôi đưa anh đến bệnh viện nha ?" Người này nghe được, liền nhăn nhó, cái miệng trực mếu máo, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt "Không muốn đâu, Tae Tae không muốn đến bệnh viện đâu, sẽ bị trói đó". Sau đó đáng thương chìa cổ tay vẫn còn vết trói đỏ ửng ra "Đau lắm, tiêm sẽ không tỉnh được nữa". Vậy là, vào một ngày mùa đông lạnh lẽo, Park Jimin cứ như vậy trở thành bác sĩ kiêm bảo mẫu của một bệnh nhân thần kinh vô cùng đẹp trai. Và cuộc sống dở khóc dở cười, vô cùng cẩu huyết của vị bác sĩ thú y chính thức bắt đầu. Tác giả Team_ngược_công = ____________________________________________________________ Có ai hóng không nào = Cho tui thấy cánh tay của các cô xem nào =
"Nhanh lên, đại ca trúng thuốc kích dục sắp không chịu nổi rồi." "Cậu nhìn cô gái này còn non như vậy liệu có chịu nổi đại ca của chúng ta không?" "Đây là lần đầu tiên của đại ca, tìm người càng non càng tốt chứ sao?" Người kia vừa nói xong liền kéo người nọ đi ra bên ngoài, sau đó lập tức đóng cửa phòng lại. Rất nhanh căn phòng mau chóng chìm vào trong u tối. "Ưm" một tiếng rên khẽ bên cạnh vang lên làm hắn trên giường có chút tỉnh táo, liền duỗi tay ra. "Sa Sa." Thanh âm khàn khàn nỉ non. Mà khi đụng tới cổ tay của cô, cảm thụ được da thịt tinh tế, phản phất như tìm được nguồn nước. Một chút cũng không muốn buông tay. Sau đó, dùng sức một cái, ôm lấy cô gái, xoay người ấn cô lên trên giường. Đôi môi mang theo hơi thở bá đạo hôn xuống, rậm rạp che trời lấp đất mà đến. "Ưm~" cô gái phát ra âm thanh nức nở. Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trên da thịt tinh cô gái phát ra từng tiếng rên rỉ, vào lỗ tai hắn, quả thật quyến rũ chết người. Hô hấp nóng rực tràn đầy dục vọng, hai người triền miên, thân thể dán sát...... Sáng sớm hôm sau, Tử Sâm bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Lúc hắn tỉnh dậy đã không thấy bóng dáng cô gái bên cạnh kia đâu, chỉ thấy một vệt máu đỏ tươi trên giường. Hắn nhíu mày giơ tay ôm trán, giọng nói khàn khàn khẽ gọi, "người đâu?" Rất nhanh bên ngoài liền có người tiến vào. "Đại ca, cô gái tối qua sáng sớm nay lấy tiền xong đã đi rồi." "Camera có ghi lại được hình không?" "Dạ được ạ, tối qua vừa đưa cô gái kia vào em đã cho người lắp camera theo lời anh nói." Tử Sâm khẽ gật gật đầu hài lòng, hắn lại quay sang nhìn vệt máu trên drap giường, cất giọng khàn khàn ra lệnh. "Chụp cho tôi một tấm ảnh vệt máu này rồi gửi lại cho tôi." Tên đàn em có chút sửng sốt. "Đại ca, nhưng vệt máu này là..." "Đây là vệt máu chứng minh lần đầu tiên của tôi với vợ của tôi, tôi muốn giữ nó lại để làm kỷ niệm." Song hắn lại cất giọng, "cậu gọi điện thoại cho mẹ tôi, báo cho mẹ tôi biết bà ấy sắp có con dâu rồi, tôi càng không phải là gay, tôi còn cương lên được với phụ nữ." "..."... Một năm sau. Bạch Sa vừa mới từ trên máy bay bước xuống, ngay lập tức liền bị phong cảnh trước mắt khiến cho dọa sợ. Một hàng siêu xe thẳng táp, hai hàng vệ sĩ đứng ra hai bên đồng thanh kêu to "Chị dâu, chào mừng quay trở lại." Bạch Sa "..." Cô còn chưa kịp phản ứng lại nghe thấy một âm thanh phấn khích kêu lên "Con là con dâu của ta." Sau đó, bàn tay cô liền bị một người phụ nữ nắm lấy, ánh mắt sáng ngời, giọng nói kích động mừng rỡ. Mẹ hắn "Con dâu của chúng ta quả thật xinh đẹp như hoa như ngọc mà." Ba hắn "Con trai ta thật là có mắt." Ông nội hắn "Cháu dâu của ta quả thực xinh đẹp như tiên nữ." Bà nội hắn "Trắng trắng, mềm mềm, quả thực khiến người ta yêu thích." Cuối cùng cũng đến lượt người đàn ông nào đó bị vứt bỏ sau lưng lên tiếng. "Bà xã, một năm trước em chính thức phá thân anh sau đó liền bỏ đi, em xem, vệt máu lần đầu tiên của chúng ta đến giờ anh vẫn còn giữ lại, cả gia đình anh ai cũng biết anh vì em mà "thất thâm", nhân chứng vật chứng đều có đầy đủ, em còn không mau chịu trách nhiệm?"
lão công vô sĩ của tôi