đại thúc em yêu anh

Định mệnh anh yêu em có sự tham gia của các diễn viên như: Trần Kiều Ân vai Trần Hân Di, Nguyễn Kinh Thiên vai Kỷ Tồn Hi, Trần Sở Hà vai Dylan, Bạch Hân Huệ vai Thạch Anna, Na Duy Huân vai Anson, Lâm Mỹ Tú vai Trần Lâm Tây Thi,… Lúc đầu cả Trần Hân Di và Kỷ Tồn Hi đều đã có người yêu. Anh cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng cho đến khi chương trình kết thúc. Bà Leena Jung bất ngờ ngửi nách của chàng diễn viên đáng tuổi cháu. Thậm chí bà còn đòi cởi áo và vuốt tóc anh. Sau khi buổi livestream kết thúc, bà Leena Jung nhận về rất nhiều lời chỉ trích từ cư dân mạng. Một số người bày tỏ sự bức xúc và phẫn nộ thay cho thần tượng. Chương 521: Đại Hôn (Kết Thúc) Chương trước Chương tiếp. Bước trên cánh hoàng hôn rực rỡ, Hạ Nhược Vũ nhẹ nhàng bước vào biệt thự, nhìn thức ăn đã bày ra cả một bàn với nụ cười gượng gạo trên mặt. "Nhược Vũ, anh về rồi" Hàn Công Danh vừa đi vào thì nhìn Atm Online Lừa Đảo. "Tiểu Hàm, buông lỏng một chút", thân thể mềm nhũn co quắp ở trên giường, mặc cho anh đòi hỏi, môi anh đào sưng đỏ, cảnh tượng côn thịt vĩ đại đâm thủng tiểu huyệt thật dâm mỹ, Thịnh Lâm Hàm bất lực cong lưng, đưa bầu ngực mềm mại vào trong miệng anh, đạt được khoái cảm nhiều hơn. "Ách..." dương như nhất định cô phải bất tỉnh thì anh mới bỏ qua cho, Thịnh Lâm Hàm không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại, lại làm cho thính giác trở nên nhạy bén, tiếng thân thể lần lượt va cham ra vào vang lên, nhắc nhở Thịnh Lâm Hàm cùng Lương Cảnh Hiên dây dưa không rõ, ở trong phòng nghỉ ngơi làm chuyện bất chính với nhau. " Không muốn...Trước kia đưa cơm anh sẽ không như vậy", mở mắt ra liền thấy đôi môi anh mỉm cười lại dán lên mình, không có cơ hội mở miệng liền bị cho là đồng ý. "Cứ quyết định như vậy, Tiểu Hàm lại tới một lần nữa", khốn khiếp, đồ vô lại, không có tiết chế, không biết xấu hổ, Thịnh Lâm Hàm thật sự tức đến hồ đồ, cuối cùng tiếng mắng chửi quanh quẩn cũng bị nuốt vào. Người của công ty cũng cho là Lương Cảnh Hiên đi ra ngoài, thật ra thì cả buổi chiều Lương Cảnh Hiên ở trong phòng nghỉ, cùng cô gái nhỏ không phối hợp chơi trò anh ép buộc cô, cô bị thúc ép tiếp nhận. Vì sao lại bị lừa gạt, từ giữa trưa đến công ty, từ công ty lại bị quấn lấy trở về nhà trọ của Lương Cảnh Hiên, trong lúc Thịnh Lâm Hàm ngủ không biết mình đã được di chuyển. Sau khi bồi thường, Lương Cảnh Hiên rất vui vẻ đưa Thịnh Lâm Hàm đi làm, nghĩ đến hai chân cô gái nhỏ đã không còn sức lực cũng không có biện pháp từ chối, tâm tình trở nên tốt hơn. "Ngoan, buổi trưa chờ anh, không cho em ăn cơm một mình". Công việc của quản lý cũng rất có lợi, máy móc cũng khá tốt, muốn quan sát cô gái ở lầu nào cũng dễ dàng. "Ưm" rốt cuộc có thể lấy hơi, son môi trên miệng lại bị trôi đi. Mặc kệ anh, Thịnh lâm hàm không muốn nói tiếp, tránh cho anh mượn đề tài để nói chuyện của mình, không để yên hôn lấy cô. Buổi trưa gặp nhau cứ như vậy bị Lương Cảnh Hiên dụ dỗ. "Thịnh Lâm Hàm, Viện Viện ở với tôi, tiền thuê phòng tôi sẽ trả tiền giúp cô" Thượng Trác Đằng ném xuống một câu liền bắt cóc bạn thân Dương Ái Viện đi, Dương Ái Viện cũng chỉ có thể dùng mắt to tủi thân trừng Thượng Trác Đằng, không dám phản kháng, chỉ có thừa dịp Trác Đằng không có ở đây trở lại phòng của hai người. "Tiểu Hàm, Trác Đằng nói muốn tối nay chị sang chỗ anh ấy, em phải cẩn thận nha, có chuyện gì nhất định phải gọi điện thoại cho chị". Tiểu Dương trọng sắc khinh bạn bỏ rơi cô, ngủ lại một đêm trong phòng của anh, hôm sau Lương Cảnh Hiên đưa cô về, cũng không dây dưa quấn quýt cô nữa, trong lòng giống như mất mát, chẳng qua chỉ là dục vọng sao? Quả thật, tâm của người đàn ông sâu như đáy biển... Thịnh Lâm Hàm biết cảm giác của anh, khóa hết tất cả khổ sở và áy náy vào trong miệng mình, cô không cần tình cảm của anh, cô tình nguyện anh đối với cô chỉ có tình dục. Vòng chân quanh eo gầy của Lương Cảnh Hiên, để cho anh dễ dàng tiến vào mình hơn. Vật nam tính to dài chống đỡ hoa huyệt non nớt, cảm nhận được độ nóng liên tục không ngừng, cố gắng đi vào hoàn toàn chiếm hữu người yêu kiều dưới thân, hoa huyệt của cô cực kỳ ấm áp lại hút chặt. Chết dưới mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, gặp cô, chỉ sợ đàn ông có bao nhiêu mạnh mẽ cũng sẽ hóa thành mềm mỏng. "Ưm. . . Đau. . . Đau em. . ." Cho dù đau cũng không để cho Lương Cảnh Hiên lùi bước, Thịnh Lâm Hàm mặc cho người ở trên mình rong ruổi, liên tục co rút lấy dương vật lộ ra vết máu tượng trưng thuần khiết. Không cần phải giấu diếm nữa, Thịnh Lâm Hàm trút tình cảm của mình ra, không phải mang theo tiếc nuối này mãi. "Cảnh Hiên, em thật sự yêu anh." Không cho anh có bất kỳ cơ hội trốn tránh, "Thịnh Lâm Hàm yêu Lương Cảnh Hiên, rất yêu rất yêu." Khóc nức nở rên rỉ, không ngừng lặp lại lời yêu, tác dụng của thuốc kích dục, Lương Cảnh Hiên nảy sinh quyết tâm giống như muốn chiếm hữu thiếu nữ mà anh vừa phóng thích. Khi Lương Cảnh Hiên cuồng nhiệt hôn trên mặt Thịnh Lâm Hàm, cô cho là mình khóc, nhưng phát hiện người khóc không chỉ có mình cô, nước mắt trên mặt của Lương Cảnh Hiên không phải là mồ hôi, mà là nước mắt của anh. Tại sao anh cũng khóc, bắt chước hôn nước mắt trên mặt anh, tình yêu của cô không phải khiến cho anh rơi nước mắt, dù không có kết quả, những thứ nhu tình này cũng đủ để cô nhớ cả đời rồi. Phá thân đau đớn biến thành lửa dục tình ái, cô nhiệt tình nóng bỏng đáp lại khiến cho trận hoan ái nam nữ vẫn thiêu đốt đến rạng sáng. Nhìn Thịnh Lâm Hàm ngủ trên giường mình, màu da toàn thân trên dưới hiện đầy vết hôn và bầm tím, anh rõ ràng thương tiếc cô, nhưng vẫn bị dục vọng khống chế, hung hãn phát tiết một phen trên người cô. Trên đùi lưu lại vết máu màu đỏ, hoa huyệt bị giày vò một buổi tối đã sưng đỏ, bên trong vẫn còn lưu lại chút tinh dịch. Cho dù Lương Cảnh Hiên tự trách cũng không giải quyết được gì, anh trai chị dâu hỏi khiến anh chột dạ, đành lừa dối bọn họ nói có lẽ Tiểu Hàm đi ra ngoài mua đồ, lát nữa sẽ trở lại. Anh trai chị dâu tin, nói anh chăm sóc Tiểu Hàm thật tốt, bọn họ muốn ra ngoài đi dạo. Làm sao bọn họ có thể tin tưởng anh như vậy? Chính anh cũng không thể nào tin nổi mình, thuốc kích dục gì, cái gì không có lý trí đều là mượn cớ, anh không cách nào đối mặt với tổn thất của Tiểu Hàm, vẫn như cũ bị rối loạn giữa việc trốn tránh và đối mặt. Cuối cùng hèn yếu lựa chọn xem như không có chuyện gì xảy ra, đối mặt với Tiểu Hàm tỉnh giấc. "Không cần phải nói gì cả, chúng ta hãy quên đi." Nghe được lời nói bình tĩnh của Tiểu Hàm, không phải anh nên cảm thấy vui mừng sao? Đây không phải là mong muốn của anh sao? Tại sao anh càng khó chịu hơn? Càng không có cách nào tha thứ cho mình... Ngực trái bị anh vắng vẻ càng thêm phản ứng, trong kính có thể thấy rõ nó đang đứng thẳng, ngực phải được liếm qua giống như đóa hoa vương lại giọt sương sớm, hé ra ánh sáng rực rỡ xinh đẹp. "Ưm...Đừng...Đau...".Ma sát quá độ khiến hoa huyệt đã có chút đau đớn, Thịnh Lâm Hàm sợ hạ thân sẽ bị rách da chảy máu. " Bảy năm trước, em không có kêu đau, sao lần này lại kêu đau?". Tự trách bản thân thô lỗ, Lương Cảnh Hiên thay đổi thành tư thế dịu dàng, giảm tốc độ lại. Lần nữa nắm lấy hưng phấn bị nhu tình từ từ thay thế. "Tiểu Hàm, bảy năm trước ở trên chiếc giường này cũng chỉ có dâm dịch của em, bây giờ dòng nước chảy từ bắp đùi em xuống cũng ở lại trên chiếc giường này, cho nên em nhất định là người của anh". Học cách thổ lộ với anh bảy năm trước, Lương Cảnh Hiên không ngừng nói những lời yêu thương với Thịnh lâm Hàm, chỉ là không biết Thịnh lâm Hàm cứng đầu có biết đây là Lương Cảnh Hiên đang dùng cách tỏ tình với cô không. tỏ tình kiểu này chắc ta cũng xỉu Thịnh Lâm Hàm chạy trốn khỏi nhà trọ của Lương Cảnh Hiên, chân yếu ớt đứng không vững, nếu mà bị anh tóm được chắc chắn sẽ lại bị anh hung hăng trừng phạt trên giường. Thịnh Lâm Hàm không biết Lương Cảnh Hiên rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì, trước mắt quay về ký túc xá nghỉ ngơi hồi phục một phen rồi hãn nói. "Tiểu Hàm, vì sao tối hôm qua không thấy em, rất nhiều bạn bè cũng tới hỏi thăm?". Dương Ái Viện đang xếp đồ, thuận tiện giúp Thịnh Lâm Hàm đóng gói một chút. "Viện Viện, cảm ơn chị, chú em trở về, tối hôm qua đi gặp chú ấy". Bị anh quấn lất đến bây giờ, nhìn đồng hồ đeo tay thấy đã buổi chiều gần 5 giờ. "A..., chú em từ nước ngoài về, tối nay em có theo mọi người đi ăn không? Trác Đằng nói mọi người muốn ra ngoài ăn, chúc mừng tốt nghiệp.". Dương Ái Viện đứng bên cạnh túi đồ, hỏi Thịnh Lâm Hàm một đêm không về. "Ngoài Trác Đằng còn có ai sao? nếu như có ba chúng ra chỉ làm kỳ đà cản mũi, em muốn ở lại ký túc xá ngủ." Thịnh Lâm Hàm ở trên giường còn chưa xếp đồ xong, híp mắt tiến vào giấc ngủ, từ tối hôm qua đên giờ không thể ngủ ngon. "Không có, cùng đi thôi, Trác Đằng mời chị ăn một bữa to, em không đi cùng làm sao có thể ăn hết chứ?" Tiểu Hàm, xin lỗi nha, vừa nãy anh Lương gọi điện thoại nói đừng nói cho em biết anh ấy cũng có mặt, sợ em cảm thấy không được tự nhiên sẽ không đi, chị cũng thấy vậy, tha thứ cho chị nha. Dương Ái Viện thầm cầu nguyện trong lòng, lại thấy Thịnh Lâm Hàm nằm trên giường đã ngủ say, vậy xem như em không lên tiếng nghĩa là đồng ý đi nha. Trở lại ký túc xá chỉ ngủ được hai tiếng, Thịnh Lâm Hàm ngủ chưa đủ đã bị Dương Ái Viện kéo đến nhà ăn ăn cơm, vừa đến đã thấy người đàn ông bại hoại, hại cô thiếu ngủ trầm trọng, Thịnh Lâm Hàm không thể không bày ra bộ mặt mẹ kế nhiệt tình với sự đối đãi của Thượng Trác Đằng. Dỗi hờn một bụng ăn cơm xong Thịnh Lâm Hàm cho rằng như vậy là kết thúc, không ngờ tới cặp tình nhân kia còn muốn đi lên núi ngắm cảnh đêm, cô có thể thẳng không...

đại thúc em yêu anh